Thị trấn chúng tôi có một tục lệ, nhà ai có thêm thành viên mới thì mùa thu năm đó phải ủ một vò rư/ợu hoa quế. Đợi đến ngày trọng đại nhất trong đời đứa trẻ sẽ khui ra, cả nhà cùng uống một bát. Ngày kết quả thi đại học công bố, mẹ mang vò rư/ợu của Xixi ra. Bảy năm trước, bố của Xixi vì đỡ một thanh thép cho bố tôi ở công trường nên đã trở thành người thực vật. Kể từ đó, bố mẹ đón con bé về nhà nuôi nấng như con ruột. Vò rư/ợu này là do mẹ đặc biệt ủ bù vào năm con bé mới đến. Anh trai cũng mang vò rư/ợu của mình ra: “Em gái anh giỏi quá! Hôm nay anh cùng em khui rư/ợu ăn mừng!” Điểm của tôi cao hơn Xixi 41 điểm, cũng muốn cùng chung vui. Thế nhưng khi bước đến cửa hầm rư/ợu, bên trong trống trơn. Tôi hỏi mẹ: “Vò rư/ợu của con đâu ạ?” Mẹ khựng lại một chút: “Mấy năm trước bố con trả n/ợ ân tình, tiện tay đem cho người ta rồi.”