Sau khi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông, tôi đứng tại Vọng Hương Đài, nhìn thấy cha mẹ túc trực bên di ảnh của mình, mái đầu bạc trắng chỉ sau một đêm. Mẹ ôm ch/ặt hũ cốt của tôi mà khóc đến ngất đi. Cha quỳ trước Phật tiền, lặp đi lặp lại lời cầu nguyện: "Xin hãy phù hộ cho con gái chúng con, kiếp sau được khỏe mạnh, bình an lớn khôn." Tôi không nỡ rời xa họ, nên đã ở lại địa phủ giúp các vo/ng h/ồn gửi thư, giúp á/c q/uỷ chuộc tội. Mười năm sau, cuốn công đức sổ cuối cùng cũng tỏa ánh kim quang. Phán quan bảo rằng, công đức tôi tích lũy đã đủ để đầu th/ai vào bụng mẹ, làm con gái của họ một lần nữa. Nhưng khi mở mắt ra, tôi lại trở thành một con cừu trong lò mổ. Trước lần luân hồi thứ hai, cha mẹ vẫn quỳ trước Phật tiền, khóc gọi tên thân mật của tôi. Trên sổ luân hồi cũng ghi rõ ràng - kiếp người. Thế nhưng khi tỉnh lại, tôi lại trở thành một con thỏ trắng trong phòng thí nghiệm. Lần thứ ba, tôi không dám tin vào sổ luân hồi nữa. Cho đến khi nhìn vào gương công đức, thấy mẹ ôm di ảnh của tôi khóc không thành tiếng. "An An, rốt cuộc khi nào con mới có thể trở về?" Cha đỏ hoe mắt, lặp đi lặp lại việc lau chùi vạch đo chiều cao mà tôi đã khắc trên tường từ thuở nhỏ. Mười mấy năm trôi qua, họ vẫn đang đợi tôi.