Sau khi được nhận về hào môn nửa năm, tôi được chẩn đoán mắc b/ệnh u/ng t/hư mạch m/áu tim nguyên phát, chỉ còn lại 3 tháng sự sống. Anh cả tổng tài giúp tôi lo liệu hậu sự. Anh hai bác sĩ tự miệng x/ác nhận tôi vô phương c/ứu chữa. Anh ba luật sư người thương tôi nhất lại đỏ mắt c/ầu x/in tôi, trước khi ch*t hãy c/ứu lấy cô em gái nuôi đang mắc chứng trầm cảm nặng. Ba tháng trước, em gái nuôi nhận được lời đe dọa gi*t người nặc danh, trong giày múa cũng bị người ta bôi đầy th/uốc gây dị ứng. Tài khoản, lịch sử m/ua hàng và camera giám sát hậu trường, tất cả đều chỉ hướng về phía tôi. Kể từ đó, con bé không chịu uống th/uốc, còn vài lần c/ắt cổ tay, cứ đứng lên sân khấu là lại suy sụp. Để con bé tiếp tục sống, tôi nén cơn sốt cao và m/áu mũi đi tập luyện cùng nó, còn thừa nhận trước mặt khán giả cả nước rằng chính vì tôi đố kỵ với nó nên mới làm tất cả những điều đó. Đêm nó giành quán quân, tôi hộc m/áu ngã gục trong hậu trường. Trong cơn ý thức mơ hồ, tôi nghe thấy nó cười hỏi: "Anh ơi, cuộc thi kết thúc rồi, khi nào mới nói cho chị ấy biết báo cáo b/ệnh nan y của chị ấy là giả ạ?" Anh cả thản nhiên lên tiếng: "Để nó thêm vài ngày nữa đi, tránh việc nó lại lật lọng b/ắt n/ạt em, kí/ch th/ích b/ệnh của em tái phát."