Lần đầu tiên Cố Hành Xuyên đề nghị tôi đưa anh ấy về quê ăn Tết, anh ấy đã cẩn thận soạn hẳn một "Phương án thực hiện ra mắt gia đình". Trong đó có danh sách quà tặng, dự thảo lịch trình, lời lẽ khi chúc rư/ợu, thậm chí còn có cả một bản thuyết trình PowerPoint về "Cách thể hiện sự đáng tin cậy trước mặt người lớn tuổi ở nông thôn". Tôi chỉ hỏi đúng một câu: "Anh có bị say xe máy không?" Anh ấy đẩy gọng kính vàng, mỉm cười đầy tự tin và điềm tĩnh: "Nguyễn Đường Lê, dự án xuyên quốc gia tôi còn đàm phán được, chẳng lẽ lại sợ một chiếc xe máy?" Sau đó, anh ấy đi hết xe liên tỉnh rồi đổi sang xe khách, xe khách đổi sang xe ba bánh, xe ba bánh đổi sang xe máy, cuối cùng lội bùn vàng đầy chân vượt qua một ngọn núi, đầu tóc bù xù như tổ quạ đứng trước cổng nhà tôi.