Năm năm tuổi, Tống Niệm Niệm bị cha mẹ ruột bỏ rơi trước cửa tòa án. Hoàng Kim Hoa, cô gái mười tám tuổi với mái tóc vàng hoe và chiếc kẹo mút ngậm trên môi, đã ôm lấy cô bé và nói: "Các người không cần nó, thì tôi cần." Kể từ đó, cô gái không học vấn, không gia thế ấy, ngày ngày đi giao đồ ăn, tối đến làm nghề rửa chân, một mình nuôi nấng Niệm Niệm khôn lớn. Mười ba năm sau, Niệm Niệm đỗ vào Đại học Thanh Hoa với tư cách là thủ khoa của tỉnh. Trong bữa tiệc mừng tân sinh viên, cô đã thẳng thắn nói với những người cha mẹ ruột vừa tìm đến mình: "Con chỉ có một người mẹ, bà ấy tên là Hoàng Kim Hoa." Đây là một câu chuyện ấm áp về sự c/ứu rỗi, tình thân và sự trưởng thành, khắc họa tình mẫu tử giản đơn mà lay động lòng người nhất.