Cha tôi thua sạch tiền, về nhà đ/ập phá nát bươm căn bếp, ngay cả bàn thờ của Táo Bà cũng bị ông ta bổ làm đôi. Tôi đói đến r/un r/ẩy, đặt viên kẹo trái cây duy nhất lên bàn thờ Táo Bà, vừa khóc vừa dập đầu: "Bà ơi, xin hãy đưa cháu đi với, cháu muốn được ăn một bữa no." Lời vừa dứt, bức họa bỗng bốc ch/áy. Một bà lão người đầy khói lửa bước ra từ trong ánh lửa. Bà nhìn căn bếp bừa bộn, tức gi/ận đến mức đỉnh đầu bốc khói nghi ngút. "Đồ trời đá/nh, không muốn sống nữa à! Thật sự tưởng bà đây là người ăn chay chắc?" Bà vung cây cán bột, một gậy quất bay cha tôi đi.