Nhặt được một con nhân ngư xinh đẹp, tôi ngày nào cũng tẩy n/ão nó. "Bên ngoài toàn là con người, chỉ có mình ngươi là quái vật, cũng chỉ có ta tốt bụng mới nuôi ngươi thôi." "Toàn thân đầy vảy trơn nhẫy, gh/ê ch*t đi được, chỉ có ta là không chê ngươi thôi." Dần dần, Lộ Trạc bị tôi dạy dỗ đến mức tự ti và hay khóc. Ngày nào cũng chỉ biết rơi nước mắt thành ngọc trai cho tôi b/án lấy tiền. Cho đến khi Lộ Trạc đột nhiên nhìn thấy những dòng bình luận: 【Từ đâu ra cái loại người qua đường nhặt được món hời kinh thiên động địa thế này.】 【Nam chính thảm quá, tí nữa thôi là được nữ chính nhỏ bé tỏa sáng nhặt về rồi.】 【Nhân ngư đáng thương bị mất trí nhớ, quên mất thân phận tôn quý của mình, bị dạy dỗ như một con chó rồi kìa.】 Tôi hoàn toàn không hề hay biết. Lại một lần nữa ra lệnh sai khiến nó đi xả nước tắm cho tôi. Lộ Trạc khựng lại, ánh mắt thâm trầm: "Dựa vào cái gì mà ta phải nghe lời ngươi?"