Chồng tôi c/ứu một bé gái từ trong đám ch/áy ra, anh ấy khẳng định con bé bị sang chấn tâm lý nghiêm trọng, nên mỗi năm sau đó đều phải đưa nó sang Đức chữa trị bốn tháng. Tôi đã tin anh suốt sáu năm, cho đến khi nhìn thấy mẹ ruột của cô bé – người vốn được cho là đã ch*t trong đám ch/áy đó – đang nắm tay con bé ở một góc phố Berlin, ba người họ đi dạo trên phố đầy thân mật, còn cô bé thì gọi chồng tôi là "bố" một cách đầy trìu mến. Anh nói đợi con gái trưởng thành, anh sẽ đưa họ về nhà. Nhưng anh không biết rằng, vào ngày anh trở về nước, tôi đã dọn sẵn chỗ cho anh – ngay giữa phòng khách treo di ảnh của anh, dải băng tang đen phủ kín viền khung hình. Tôi nâng ly sâm panh, mỉm cười gọi tên anh: "Hạ Diên Xuyên, chào mừng anh trở về. Đám tang đầu tiên của anh vừa mới vừa kết thúc xong."