Cha muốn cưới người tình trong mộng đã góa bụa làm bình thê, ép mẹ phải lo liệu hôn lễ cho ông ta. "Nàng chẳng qua chỉ là kế thất của ta, dù mai này trăm năm sau, người có thể cùng ta hợp táng cũng không phải là nàng!" "Nể tình nàng nuôi nấng Bác Diệu và Trọng Thăng, ta mới cho nàng chút thể diện, bằng không với thân phận con gái nhà thương nhân như nàng, còn muốn đứng vững ở kinh thành sao?" Đại ca và nhị ca không chút do dự tán thành. "Nếu mẹ ruột chúng con còn sống, chắc chắn sẽ không hẹp hòi không dung người như nàng." Hai người chị dâu lại càng khuyên mẹ phải rộng lượng. Mẹ im lặng nuốt một viên th/uốc giả ch*t, tôi phóng hỏa đ/ốt thư phòng, biến mất trong biển lửa. Sau khi mẹ con tôi ch*t, cả phủ rối lo/ạn. Cha lảo đảo xông vào kho riêng của mẹ để tìm ki/ếm tài sản để lại, đúng lúc thái giám già bưng thánh chỉ bọc gấm vàng đến cửa. Lúc này cha mới biết, mẹ đã sớm quyên góp toàn bộ gia sản. Thánh chỉ truy phong mẹ là Ngụy Quốc phu nhân, ban qu/an t/ài gỗ kim tơ nam mộc, ch/ôn cất theo nghi lễ nhất phẩm phu nhân. Thái giám già cười đầy ẩn ý: "À, đúng rồi. Bệ hạ còn nói... Hầu phủ đến đây là chấm dứt." Cha mềm nhũn hai chân quỳ sụp xuống đất. Chỉ là nạp một người bình thê thôi, sao Hầu phủ lại tiêu đời rồi?