Khi ấu thái tử đi săn ở Tây Sơn, ta - một con hồ ly tinh giống đực - vừa hay biến hình thành người. Kẻ đó mắt mũi thế nào lại nhìn ta rồi đỏ mặt: "Muội muội, muội đẹp quá đi mất!" Ta tức đến nghiến răng nghiến lợi, đang định cho hắn một trận thì sực nhớ đến chí nguyện vĩ đại là "họa quốc ương dân" của mình! Đành phải gượng cười khoác váy lên người, tiến cung làm trắc phi của hắn. Vốn định làm một yêu cơ khuynh thành, ai mà ngờ được lại phải giúp hắn lên làm hoàng đế trước! Còn đạo lý nào nữa không chứ?