Kết hôn đã sáu năm, chồng tôi là Ngô Bằng chê tôi suốt ngày tiêu xài hoang phí. Tôi bèn trải hết các biên lai đóng tiền điện, nước, ga và phí quản lý ra trước mặt anh ta, mỗi một khoản đều được trừ trực tiếp từ thẻ lương của tôi. Anh ta á khẩu không nói được lời nào, nhưng lại để lộ sơ hở trên điện thoại—một bản hợp đồng bảo lãnh với bốn số cuối là 0715, 28 ngày nữa sẽ bị cưỡ/ng ch/ế khấu trừ 80.000 tệ. Tôi phát hiện mình bị người ta mạo danh để làm người bảo lãnh. Em chồng là Ngô Lỗi đến nhà thăm dò, mẹ chồng quỳ xuống c/ầu x/in tôi tha thứ. Bắt đầu từ những tờ hóa đơn trong chiếc hộp sắt, tôi từng bước thu thập giám định chữ viết, sao kê ngân hàng, bằng chứng ghi âm, chạy đua với thời gian để nộp đơn lên tòa án trước khi thời hạn kết thúc, bắt mỗi một khoản n/ợ trong gia đình này phải có người chịu trách nhiệm. Một câu chuyện tình cảm hiện đại về hôn nhân, sự phản bội và hành trình trưởng thành của người phụ nữ.