Lục Minh Xuyên ngồi đối diện cha, trên mặt nở nụ cười, lời lẽ khách sáo nhưng ánh mắt vẫn luôn dán ch/ặt vào chị gái: "Cha, mẹ, lần này Nam Chi không báo trước tiếng nào đã chạy về, mẹ con rất lo lắng, nên chúng con đến đón chị ấy về."