Ngày nhận được giấy ly hôn, cô kéo chiếc vali đỏ rời khỏi cuộc hôn nhân kéo dài năm năm mà không một lần ngoảnh lại. Cô chuyển vào sống một mình trong căn hộ cũ với giá thuê một ngàn tám, từ chỗ không biết đóng tiền điện nước, thay bóng đèn, đến khi học được cách tự nấu cho mình một bữa bò xào rau mùi, tự tay chăm sóc một chậu bạc hà. Một năm sau ly hôn, cô dần nhớ lại mình thích ăn cay, thích xem phim, thích mặc váy đỏ. Không có những màn níu kéo bi lụy, chỉ có sự tái thiết bản thân trong những ngày tháng bình đạm. Viết cho những người phụ nữ đã đá/nh mất chính mình trong các mối qu/an h/ệ: không cần phải dựa dẫm vào sự dịu dàng của bất kỳ ai, đối xử tốt với bản thân chính là khởi đầu của sự lãng mạn suốt đời.