Sau khi mất đi đứa con, Lục Diễn mới nhận ra tôi không còn xoay quanh anh ta nữa. Tôi không còn mang cơm, không còn đợi anh ta tan làm, ngay cả khi nằm chung giường cũng chẳng có lời nào để nói. Anh ta tưởng tôi chỉ đang gi/ận dỗi, nhưng nào biết tôi đã âm thầm làm phẫu thuật xong xuôi, cũng đã đặt vé máy bay chuẩn bị rời đi. Chuyến trăng mật ở Tạng Tây bị tập kích, đứa trẻ sảy mất, Doãn D/ao đứng sau giở trò... Khi nỗi thất vọng đã đủ đầy, mối qu/an h/ệ này mãi mãi không thể quay đầu lại được nữa.