Kiếp trước, tôi chẳng hề nghĩ ngợi nhiều, chỉ cho rằng do bản thân học hành không đến nơi đến chốn. Kể từ đó, tôi dứt bỏ hy vọng, ở nhà toàn tâm toàn ý chăm sóc mẹ chồng, vun vén ruộng vườn, mỗi năm ki/ếm được bao nhiêu tiền đều gửi cả cho Lục Minh đi học.