Ngày biết tin tôi mang th/ai, Hoắc Kinh Niên đưa cho tôi một triệu. Không phải quà chúc mừng, mà là tiền ph/á th/ai. Thư ký chuyển lời: "Hoắc tổng nói rồi, vẫn theo quy tắc cũ. Tiền cô cứ nhận, còn đứa bé phải bỏ đi." Đối với Hoắc Kinh Niên, một đứa trẻ đáng giá một triệu. Tôi đã ở bên anh ta năm năm, bỏ ba đứa con, nhận của anh ta ba triệu. Thư ký tưởng tôi sẽ phản kháng như những lần trước, làm ầm ĩ lên rồi lại bị Hoắc Kinh Niên cưỡng ép đưa lên bàn mổ. Nhưng lần này, tôi nhìn chằm chằm vào buổi tiệc đính hôn của anh ta trên sóng trực tiếp, khẽ gật đầu: "Được. Cũng phiền cô nhắn với Hoắc tổng, chuyện này xong xuôi, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt."