Vị hôn phu Lương Dữ Thanh sau một trận bạo b/ệnh, đột nhiên đến tận cửa đòi hủy hôn. Chàng ta tự xưng là người trọng sinh, muốn đổi một cách sống khác. Tôi khó hiểu hỏi: "Đời mà chàng cưới ta, ta có làm gì sai trái không?" Chàng cụp mắt xin lỗi: "Ấu Trinh, nàng không có bất kỳ lỗi lầm nào cả, chỉ là những ngày tháng bên nhau trọn đời với nàng, rốt cuộc vẫn có chút nhạt nhẽo." Để bù đắp cho tôi, chàng ta đã tìm cho tôi một mối nhân duyên tốt khác. Thế nhưng vào ngày tôi thành thân, chàng ta lại đột ngột xông vào cư/ớp dâu. "Ấu Trinh, nàng nhận nhầm người rồi, hắn không phải là lương nhân mà ta tìm cho nàng! Nàng đi theo ta!" Tân lang tung một cước đ/á văng chàng ta, rồi bước đến nắm lấy tay tôi: "Chúng ta đã bái đường, chính là phu thê danh chính ngôn thuận. Kẻ tiểu nhân phương nào, dám đến cư/ớp phu nhân của Đường Tầm ta? Người đâu, đuổi hắn ra ngoài cho bổn thiếu gia!"