Năm thứ năm kể từ khi anh ấy rời đi. Tôi đã sống thành bộ dạng mà anh ấy vừa hy vọng lại vừa không muốn thấy. Ban ngày, tôi mặc những chiếc áo sơ mi được ủi phẳng phiu không một nếp nhăn, ngồi ở vị trí đầu bàn trong phòng họp, quyết định sự sống ch*t của các dự án cho một đám người. Ban đêm, tôi đắm mình trong những quán bar, thỉnh thoảng lại chọn một cậu trai có vẻ ngoài giống anh. Người tôi mang về hôm nay là một nam sinh đại học. Cậu ta còn rất trẻ, mặc áo sơ mi kẻ sọc xanh trắng, đôi mắt sáng rực dưới ánh đèn quán bar. Vừa vào cửa, cậu ta cúi người hôn tôi, nhưng tôi lại bất chợt ngửi thấy một mùi nước hoa xa lạ trên người cậu ta. Không phải mùi bột giặt, cậu ta không phải là Giang Kỳ Minh. Tôi đẩy mạnh cậu ta ra. “Ra ngoài.” Chàng trai ngã ngồi xuống thảm, kinh ngạc nhìn tôi. “Không phải, cô bị đi/ên à?” “Còn không ra ngoài, tôi báo cảnh sát đấy.” Cậu ta lầm bầm ch/ửi bới rồi đ/ập cửa bỏ đi. Tôi ngồi trước gương, ôm chiếc máy tính bảng vừa khóc vừa cười, thì chiếc máy tính bảng trong lòng đột nhiên sáng lên. Nó đã hỏng suốt năm năm nay rồi. Sau khi Giang Kỳ Minh gặp chuyện, đội c/ứu hộ chỉ tìm thấy một chiếc ba lô của anh ấy.