Mẹ ngày nào cũng dậy từ sáu giờ để nấu bữa sáng. Phần của em trai là cháo th!t nạc mới nấu kèm bánh chảo làm thủ công. Phần của tôi là đồ ăn thừa từ tối hôm trước hâm nóng lại, ăn kèm hai lát bánh mì gối trắng. Tôi đã ăn như vậy suốt mười tám năm, chưa bao giờ thấy có gì bất ổn. Hôm nay cũng vậy. Sáu giờ mười phút, bánh chảo của em trai đã ra lò. Mẹ gọi với lên lầu: “Tiểu Trạch xuống ăn nhanh lên con! Bánh chảo nguội là mất giòn đấy!” Mẹ gọi ba lần. Nhưng không gọi tôi. Tuy nhiên chẳng cần gọi, tôi đã ngồi sẵn ở bàn ăn rồi. Bánh mì gối nằm ngay trên đĩa. Tôi cứ nhìn chằm chằm vào nó. Mẹ vội vàng giục em trai ra cửa, tiện tay bưng đĩa bánh mì của tôi đổ thẳng vào thùng rác. “Đồ thừa từ hôm qua chẳng ai ăn, phí phạm hết cả.” Mẹ không hề liếc nhìn về phía tôi. Em trai đeo cặp sách đi ngang qua chỗ tôi, chân ghế va vào đầu gối nó. Nó tiện chân đ/á văng ra: “Cái ghế này ai lôi ra thế? Vướng víu.” Mẹ nói: “Chắc tối qua quên chưa cất.” Lúc họ rời khỏi nhà, tôi vẫn đang ngồi trên chiếc ghế đó. Cặp sách vẫn treo trên lưng ghế. Trong ngăn bên của cặp, là tờ giấy báo nhập học vừa gửi đến ngày hôm qua.