Sau khi ch*t, tôi gặp Chu Hi Hi, người vợ cũ là “ánh trăng sáng” của chồng tôi dưới âm phủ. Cô ta đã trở thành âm sai dưới trướng Diêm Vương. Khi nhìn thấy nguyên nhân cái ch*t của tôi trên Sổ Sinh Tử, cô ta lộ vẻ gi/ận dữ: “Phó Quân Diễn yêu cô đến thế, tại sao cô lại tìm cái ch*t?” “May mà dương thọ của cô chưa tận, vẫn còn có thể quay về, nếu không anh ấy sẽ đ/au lòng biết bao!” Tôi cúi đầu cười khổ. Nghĩ đến những năm qua, Phó Quân Diễn chỉ coi tôi là thế thân của Chu Hi Hi. Dù tôi có nỗ lực thế nào, cũng không thể khiến anh yêu tôi. Trong lòng chỉ còn lại sự mệt mỏi vô tận. “Không phải tôi tìm cái ch*t.” “Là Phó Quân Diễn hại tôi thành ra thế này.” Chu Hi Hi khép Sổ Sinh Tử lại, trầm giọng: “Đừng có nói bậy! A Diễn dịu dàng lương thiện, sao có thể làm vậy!” “Tôi sẽ đi xem chuyện gì đã xảy ra.” “Nếu cô dám vu khống anh ấy, tôi sẽ cho cô biết thế nào là hối h/ận!” Tôi nhíu mày, định nói gì đó. Nhưng Chu Hi Hi đã phiêu diêu nhập vào thân x/ác của tôi, thay tôi mở mắt. Tôi không kìm được mà thở dài. Cô ta căn bản không hề hay biết. Phó Quân Diễn bây giờ, đã là một kẻ đi/ên. Người phải hối h/ận, chỉ có thể là cô ta mà thôi.