Sau khi con bé chào đời, bố vợ tôi luôn tỏ thái độ gh/ét bỏ vì đó là con gái. Ông chưa bao giờ giúp tôi chăm sóc cháu, nhưng ngày nào cũng thúc giục vợ tôi phải nộp thẻ lương của tôi ra. Tôi ở nhà trông con tám tháng trời, thế mà bố vợ lại đi rêu rao với khắp thiên hạ rằng: "Nó không đi làm, ăn bám dùng đồ của tôi, lại còn suốt ngày trưng cái mặt khó chịu ra." Sau đó, tôi quay lại đi làm, mỗi tháng đều nộp tiền sinh hoạt phí gia đình đúng hạn. Vậy mà bố vợ vẫn không thỏa mãn. Một hôm, ông đột nhiên bảo muốn gửi con bé sang nhà chú hai. Tôi nhíu mày hỏi: "Đang yên đang lành, gửi sang nhà chú hai làm gì?" Bố vợ tôi hạ thấp giọng đầy vẻ bí ẩn: "Tôi đã nhờ thầy tính toán rồi, con bé này có mệnh cách đặc biệt, rất hợp với con trai nhà chú hai. Gửi sang nhà chú hai nuôi, sau này lớn lên làm vợ lẽ nuôi từ bé cho nhà người ta, đó mới là nơi chốn tốt nhất cho nó." Nghe xong, tôi tức đến run cả người: "Thời đại nào rồi mà còn bày đặt cái trò vợ lẽ nuôi từ bé? Mọi người đi/ên hết rồi à?" Cậu em vợ đứng bên cạnh cười khẩy: "Anh rể, anh đừng có không biết tốt x/ấu."