Đêm khuya có động đất, Giang Trì Uẩn tự mình lao từ tầng mười tám xuống, lúc chạy đến quảng trường an toàn thì toàn thân cô r/un r/ẩy không ngừng. Cô đứng chân trần trên mặt đất, quay đầu lại liền thấy nô lệ thú nhân của mình là Lục Kình đang ôm lấy bạn thân An Trĩ, cẩn thận đặt cô ấy xuống một bãi đất trống. Cái đuôi sói mà hắn chưa từng cho cô chạm vào lúc này đang quấn quanh eo An Trĩ, mang đầy ý vị vỗ về. An Trĩ rõ ràng là bị dọa đến mức không nhẹ, cả người treo trên người Lục Kình, vừa nhìn thấy Giang Trì Uẩn liền vẫy tay với cô: "Uẩn Uẩn! Vừa nãy làm tớ sợ ch*t khiếp, động đất vừa đến là tớ đờ người ra, đến chạy cũng quên mất." "May mà có Lục Kình, anh ấy nhảy từ cửa sổ vào rồi đưa tớ xuống đây!"