Tôi vốn phản ứng chậm chạp, người xung quanh ai cũng cười tôi ngốc nghếch. Trong một buổi họp lớp, tôi đi nhầm phòng và vô tình đụng độ nữ tổng tài hào môn Nhan Dạ Tịch đang bị bỏ th/uốc. Đến khi tôi kịp định thần lại, mọi chuyện đã rồi... Sau đó chúng tôi kết hôn, sau khi cưới cô ấy luôn nhường nhịn tôi mọi bề, ai cũng bảo tôi là kẻ ngốc có phúc. Mãi cho đến khi cô ấy lâm b/ệnh nặng, thoi thóp nắm lấy tay tôi, hơi thở mong manh: "Nếu có kiếp sau..." Lời chưa dứt, cô ấy đã đột ngột qu/a đ/ời, nhắm mắt không yên. Ngay lúc tôi đang đ/au đớn khôn cùng, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: 【Nam phụ có thể đi ch*t đi được không, sống sượng làm lỡ dở cả đời của nam nữ chính】【Nữ chính toàn tâm toàn ý chỉ có nam chính là ánh trăng sáng, nam phụ không hề nhận ra nữ chính không hề yêu mình sao】. Tôi sững sờ tại chỗ hồi lâu. Chung sống mấy chục năm, cô ấy quả thực rất ít khi mỉm cười với tôi. Hóa ra vinh hoa phú quý mà tôi nắm giữ, chẳng qua chỉ là chiếm chỗ của người khác. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về cái ngày mình đi nhầm phòng đó.