Tôi không biết nấu ăn, đến cả mì gói cũng nấu nát bét. Hứa Cảnh Sơ bảo không sao, anh ấy có thể dạy tôi mỗi ngày một món. Từ món trứng xào cà chua của ngày đầu tiên, cho đến ngày thứ 387, tôi đã có thể nấu được bốn mâm cơm không trùng lặp. Món nào anh ấy cũng chấm điểm, món nào không đạt thì hôm sau bắt buộc phải nấu lại. Tôi từng nghĩ anh ấy muốn cùng tôi xây dựng một mái nhà, nơi trên bàn ăn luôn bày biện những món cơm nóng hổi. Cho đến ngày sinh nhật của Diệp Tư Trừng, thanh mai trúc mã vừa mới trở về nước của Hứa Cảnh Sơ, tôi đã thay anh chuẩn bị một bàn tiệc cho cô ấy. Diệp Tư Trừng nếm thử món cá nấu dưa chua, đôi mắt bỗng sáng rực lên: “Trời ơi, sao cậu biết mình thích ăn cá nấu dưa chua không bỏ rau mùi, lại còn cho nhiều ớt ngâm thế?” Tôi mỉm cười bảo cô ấy, là Hứa Cảnh Sơ dạy tôi. Cô ấy lại gắp thêm một miếng sườn xào chua ngọt: “Độ ngọt này cũng đúng ý mình luôn, không lẽ khẩu vị của hai người lại giống hệt mình sao?” Tôi không đáp. Tôi không ăn cay, nhưng trong 387 món Hứa Cảnh Sơ dạy tôi, lại có đến 246 món là đồ cay. Tôi chưa bao giờ đụng đến n/ội tạ/ng, vậy mà trong thực đơn lại có hẳn một đĩa thập cẩm lòng lợn.