Năm tốt nghiệp cấp ba, bố mẹ chuẩn bị quà trưởng thành khác nhau cho ba anh em chúng tôi. Thứ tôi nhận được, là cuốn sổ n/ợ mà chú út đã n/ợ mười năm nay. Ba mươi bảy nghìn sáu trăm năm mươi tệ, vừa đủ cho học phí bốn năm đại học của tôi. Bố mẹ vẻ mặt đầy khích lệ: "Điều kiện gia đình không tốt, chỉ có thể cung cấp cho con cơ hội rèn luyện." Lần đầu tiên đến đòi, chú út dùng vỏ chai rư/ợu đ/ập vỡ đầu tôi, phải kh//âu ba mũi. Bố chuyển cho hai trăm tệ tiền th/uốc men, rồi không hỏi han gì thêm. Lần thứ hai đến, tôi bị người ta đẩy từ trên cầu thang xuống, g/ãy cả cánh tay. B/ệnh viện yêu cầu đóng ba nghìn tệ tiền cọc, mẹ lại cằn nhằn tôi trong điện thoại: "Anh con, em con đều có thể tự lập, sao mỗi mình con là không chịu được khổ? Nếu không đòi được n/ợ, thì đừng học đại học nữa." Tôi vẫn luôn tự lừa dối bản thân, rằng không phải họ không thương tôi, mà chỉ là muốn ép tôi phải tự lập. Cho đến khi tôi bó bột trở về nhà, đúng lúc gặp em gái vừa lấy bằng lái xe. Bố cười rạng rỡ rút ra hợp đồng m/ua xe Porsche: "Đi thôi, đi lấy xe cho bảo bối của nhà ta nào." Anh trai cũng khoe ra sổ đỏ nhà ở trung tâm thành phố: "Cảm ơn quà trưởng thành của bố."