Đêm ngày thứ ba trong thời gian niêm yết công khai, có người gửi cho tôi bài đăng trên trang cá nhân của em gái. Trong ảnh, con bé đang nằm trên ghế xăm, bên dưới xươ/ng quai xanh là một chiếc lông vũ vừa mới xăm xong. Kèm theo đó là biểu tượng giơ tay hình chữ V cùng dòng chữ: "Từ giờ, đừng ai hòng sắp đặt cuộc đời tôi nữa." Nó gắn thẻ tất cả bạn bè, bao gồm cả đơn vị mà nó đang ứng tuyển. Tôi gọi cho nó. Chỉ một hồi chuông là bắt máy, đầu dây bên kia rất ồn ào, có tiếng nhạc, tiếng cười đùa, có người gọi tên nó. "Em đang ở đâu?" "Sao thế, chỉ là xăm một hình thôi mà, anh cũng muốn quản sao?" Giọng tôi không giấu nổi cơn gi/ận dữ. "Thời gian niêm yết chỉ còn hai ngày cuối. Em có biết bây giờ đi xăm hình, mọi nỗ lực bấy lâu nay đều đổ sông đổ bể không?" Đầu dây bên kia im lặng vài giây. Sau đó, giọng nó truyền đến, lạnh lùng và cứng nhắc. "Em cố tình đấy. Anh tưởng em thích thi công chức à? Là anh ép em. Ngày nào cũng dậy sớm thức khuya làm bài tập, tất cả đều do anh sắp đặt, anh đã từng hỏi em muốn làm gì chưa?" Tôi nắm ch/ặt vô lăng, động cơ vẫn chưa tắt. "Xăm hình mới là điều em muốn làm."