Sau khi kết thúc đợt điều trị tại b/ệnh viện, chị gái tôi mở cửa xe, bạn trai tôi lập tức hiểu ý mà tháo dây xích, thả con chó hỗ trợ của tôi đi. Bạn trai nhẹ nhàng xoa cổ tay tôi rồi nói: "Vi An nói em quá yếu đuối nên mới bị trầm cảm, ngày nào cũng ôm khư khư con chó thì chỉ càng không thoát ra được thôi." Thế nhưng, Mè chính là chỗ dựa tinh thần duy nhất của tôi trong vô số lần tôi muốn t/ự s*t. Tôi phát đi/ên tìm ki/ếm khắp mọi con phố, ngã nhào đ/au đớn trên mặt đường. Chị gái cầm điện thoại đi/ên cuồ/ng chụp ảnh, cười đến run cả người. Bạn trai bất lực giữ chắc ống kính giúp chị ta rồi khuyên tôi: "Tri D/ao, Vi An cũng là vì tốt cho em thôi." Vì tốt cho tôi. Ngay khi tôi vừa mới được chẩn đoán, chị gái đã lén giấu con chó đi, bạn trai thì phối hợp dọn sạch mọi đồ dùng của Mè. Nhìn tôi ôm cái ổ chó khóc đến khản cả cổ, họ cũng nói là vì tốt cho tôi. Về sau, chị gái ghi lại cảnh tôi gào khóc khi phát b/ệnh, rồi bật cho tất cả mọi người xem trong tiệc sinh nhật của mẹ, bạn trai còn bẻ đầu tôi bắt tôi phải xem hết. Nhìn tôi r/un r/ẩy không đứng vững nổi, cũng là vì tốt cho tôi sao? Thứ tốt bụng kiểu này, tôi không cần nữa.