Mẹ tôi vốn là tiểu thư thật bị bảo mẫu nhà giàu tráo đổi. Ai nấy đều bảo tôi sắp được theo mẹ về tận hưởng vinh hoa phú quý. Tối đó, mẹ bình thản trả lời tôi: “Đứa con gái giả nuôi nấng hơn hai mươi năm với đứa con gái thật chưa từng gặp mặt, tình cảm nặng nhẹ ra sao đủ để hình dung. Mẹ không muốn quay về chịu uất ức, càng không muốn để Du Du phải chịu ánh mắt kh/inh miệt của người đời.” “Nếu họ cứ nhất quyết tìm đến, mẹ chỉ có một yêu cầu duy nhất: đưa tiền cho mẹ.” Hôm sau, một cặp vợ chồng già ăn mặc sang trọng bước xuống từ chiếc Rolls-Royce, hốc mắt đỏ hoe khẩn khoản c/ầu x/in mẹ quay về cùng họ. Mẹ từ chối, chỉ đòi tiền. Một ngày sau, lại có một người đàn ông trung niên bảnh bao trông rất giống mẹ tìm đến, ông ta hất cao cằm không biết đã nói gì với mẹ mà bị bà dùng chổi đuổi thẳng cổ ra ngoài. Cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là kết thúc. Vào ngày lễ Phong Hoa trong làng, cô tiểu thư giả mặc một chiếc váy trắng, lưng đeo cành gai, gương mặt tái nhợt quỳ trước cửa quán ăn nhỏ nhà tôi. “Chị ơi, em là kẻ tội đồ, em đã chiếm đoạt vị trí của chị, em có lỗi với chị, xin chị hãy tha thứ cho em, xin chị hãy quay về nhà họ Đường, bố mẹ vì bị chị từ chối mà đã đổ b/ệnh nhập viện rồi.”