Sau khi biết crush là sinh viên nghèo, cô bạn cùng phòng chủ động làm quân sư cho tôi. Cô ấy bảo tôi mặc đồ hiệu, lái xe sang để phô trương gia thế trước mặt Giang Nhẫn. Chiêu này không hiệu quả, cô ấy lại nghe ngóng được b/ệnh viện mà mẹ Giang Nhẫn đang nằm, xúi giục tôi “đường vòng c/ứu quốc”, đá/nh vào tâm lý mẹ chồng tương lai. Ngày tôi đóng trước ba trăm ngàn tiền viện phí cho mẹ anh, cả trạm y tá đều đang “đẩy thuyền” chúng tôi, vậy mà Giang Nhẫn lại đỏ hoe mắt quát tôi cút đi. Về đến ký túc xá, tôi hoàn toàn sụp đổ, nhưng cô bạn cùng phòng lại mỉm cười: “Quên chưa nói với cậu, tôi và Giang Nhẫn là thanh mai trúc mã, thi đại học xong anh ấy đã tỏ tình với tôi rồi.” “Nhưng ở đại học có biết bao nhiêu tiểu thư giàu có, tôi phải xem thử liệu anh ấy có cưỡng lại được cám dỗ hay không.” “Xem ra hiện tại, ngay cả nhan sắc của cậu và ba trăm ngàn tệ cũng không lay chuyển được anh ấy, anh ấy quả thực yêu tôi đến tận xươ/ng tủy.”