Cha tôi đã dùng một bộ “thuyết thuần chim ưng” để uốn nắn tôi suốt hơn hai mươi năm trời. Ông bảo rằng con nít chỉ có đói khát, lạnh lẽo và bị chèn ép thì mới mãi mãi nghe lời. Nhật ký của tôi bị đem ra đọc trước bàn dân thiên hạ thì ông gọi là “thẳng thắn với nhau”, tiền học bổng bị tịch thu thì ông bảo là “nuôi dưỡng tinh thần cống hiến”. Ngay cả công việc ở thành phố mà tôi phải vất vả lắm mới có được, cũng bị ông chạy đến tận công ty làm lo/ạn, vu khống tôi mắc chứng cuồ/ng lo/ạn để phá bằng được. Ông nói, con gái không được bay quá cao, nếu không thì ai hầu hạ họ. Thế mà quay đầu lại, ông lại bỏ ra hai trăm nghìn tệ chạy chọt, nhét cậu em trai chỉ được hơn ba trăm điểm thi đại học vào một ngôi trường ở tỉnh, bảo rằng con trai thì nên ra ngoài xông pha. Trong bữa tiệc rư/ợu với họ hàng, ông nâng ly cao đàm khoát luận: “Con gái không được bay cao, cứ ở huyện tìm một công việc ba nghìn tệ, lấy chồng sinh con, an phận sống qua ngày là được rồi.” Họ hàng tấm tắc khen ông có tầm nhìn xa trông rộng, biết cách dạy dỗ con cái. Bạn trai yêu nhau ba năm cũng vỗ tay tôi khuyên nhủ: “Chú cũng là vì tốt cho chúng ta thôi, sau này em cứ ở nhà chăm con, phụ nữ cố gắng làm gì cho mệt?” Tôi nhìn những gương mặt giả tạo đầy bàn tiệc, dạ dày cuộn lên từng hồi.