Đúng ngày kỷ niệm năm năm kết hôn, công ty tổ chức sự kiện thiếu người đột xuất, sếp nài nỉ tôi đi làm thay, lái xe hoa. Tôi đeo găng tay trắng, thắt cà vạt chỉn chu rồi theo định vị đến nhà cô dâu đón dâu. Khi xe dừng dưới tòa chung cư quen thuộc ấy, tôi cứ ngỡ mình nhìn nhầm địa chỉ. Thế nhưng giây tiếp theo, vị hôn thê trong bộ váy cưới kéo cửa xe ngồi vào, gật đầu với tôi: "Chú tài, đi thôi, bên chú rể đang giục rồi." Cô ấy thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn tôi lấy một cái. Móng tay tôi bấm sâu vào lớp da bọc vô lăng, lái xe theo lộ trình cô ấy chỉ. Càng đi càng thấy sai sai. Con đường này tôi đã đi suốt ba năm, chính là hướng về nhà bố mẹ tôi. Trong gương chiếu hậu, Trình Tiêu Oản đang mỉm cười với điện thoại, trên màn hình hiện rõ cái tên ghi chú Zalo là "Ông xã Dã Dã". Xe đến cổng khu chung cư, em trai tôi là Hà Dã mặc vest chỉnh tề, được dàn phù rể vây quanh bước ra. Khoảnh khắc cúi người lên xe, nó gọi một tiếng: "Vợ ơi, lát nữa bố mẹ anh cũng đến, em nhớ sắp xếp cho họ ngồi bàn chính nhé." Tôi đạp chân ga, đôi mắt khô khốc đ/au nhói.