Bố mẹ sau khi xem chương trình Thế giới động vật đã mê mẩn, bèn áp dụng hệ thống tích điểm để xếp hạng chúng tôi ngay tại nhà, thực thi chế độ đào thải người đứng cuối. Mười ba năm qua, dù tôi có nỗ lực thế nào, vẫn luôn là đứa xếp bét bảng. Cho đến một ngày, tôi liều mạng ki/ếm điểm, kết quả tổng kết cao hơn anh chị hai mươi điểm. Ngay khi tôi đang hào hứng vì ngày mai ăn cơm không cần phải viết giấy n/ợ, mẹ bỗng khựng ngón tay lại rồi nói: "Đại Bảo, Nhị Bảo hôm nay ngoan ngoãn ở nhà, cộng hai mươi mốt điểm." "Được rồi, Đại Bảo và Nhị Bảo đồng hạng nhất." "Ngày mai đi du lịch cùng bố mẹ." Cả người tôi cứng đờ. Chỉ có những ngón tay vì làm quá nhiều việc nhà mà khẽ r/un r/ẩy. Nhìn anh chị cười nói đi thu xếp hành lý, lúc này tôi mới hiểu ra, cái chế độ đào thải người đứng cuối này, chẳng qua chỉ là một trò b/ắt n/ạt nhắm vào riêng mình tôi mà thôi.