Ngày em gái tôi bị trầm cảm đến trường để đá/nh giá khả năng tái hòa nhập, tôi chỉ cúi đầu trả lời một tin nhắn. Khi ngẩng đầu lên, con bé đã biến mất. Tối hôm đó, bảo vệ tìm thấy áo khoác, điện thoại và một lá thư tuyệt mệnh của nó bên bờ hồ nhân tạo. Trong camera giám sát, em gái tôi một mình đi vào rừng cây cạnh hồ rồi không bao giờ bước ra nữa. Đội c/ứu hộ đã lật tung đáy hồ ba lần nhưng không tìm thấy th* th/ể. Thế nhưng, tất cả mọi người đều khẳng định nó đã t/ự s*t. Cố vấn học tập nói rằng nó thất bại trong việc tái hòa nhập nên không chịu nổi cú sốc. Bạn cùng phòng nói rằng trước khi mất tích, nó cứ liên tục đem đồ đạc cho người khác, vốn đã có ý định quyên sinh từ lâu. Ngay cả bố mẹ cũng ký vào đơn từ bỏ tìm ki/ếm, bảo tôi đừng truy c/ứu nữa. Mẹ nói: "Nó bị trầm cảm, sớm muộn gì cũng đi đến bước đường này thôi. Em trai con đang trong quá trình xét duyệt học sinh ưu tú, đừng làm lớn chuyện, ảnh hưởng đến tương lai của nó." Thế nhưng, em gái tôi từ nhỏ đã sợ nước. Năm tám tuổi, nó từng ngã xuống hồ bơi, từ đó về sau ngay cả khi đi ngang qua hồ nhân tạo nó cũng phải đi đường vòng. Tôi không tin nó sẽ gieo mình xuống hồ. Tôi đã tìm ki/ếm khắp trường suốt ba tháng trời. Cuối cùng, trong tầng hầm của tòa nhà thí nghiệm bỏ hoang, tôi tìm thấy chiếc kẹp tóc mà em gái tôi đã cài vào ngày nó mất tích.