Tuần đầu nhập học, đồ ăn tôi đặt ship không hiểu sao cứ biến mất một cách kỳ lạ. Lần đầu tiên, shipper bảo đã để đồ ăn ở dưới tòa nhà ký túc xá, nhưng khi tôi chạy xuống thì trên kệ chẳng còn gì cả. Tôi tưởng có người cầm nhầm nên đặt lại suất khác. Lần này, tôi cố tình đứng ngoài ban công theo dõi, tận mắt nhìn thấy shipper giấu túi đồ ăn vào giỏ của chiếc xe đạp công cộng. Thế nhưng khi tôi chạy xuống, giỏ xe lại trống không. Cô bạn cùng phòng Đường Diệu không tin, bảo tôi đặt lại lần nữa ngay trước mặt cả phòng. Họ cùng tôi canh chừng ở đại sảnh, shipper vừa đưa đồ ăn vào tay tôi thì bác quản lý ký túc xá gọi chúng tôi qua đăng ký thông tin. Chỉ trong vòng chưa đầy hai phút, khi chúng tôi quay lại, suất ăn đặt trên bàn lại không cánh mà bay. Thế nhưng cửa ký túc xá luôn đóng, trước cửa cũng có người canh giữ, hoàn toàn không có ai mang đồ ăn ra ngoài. Đường Diệu lại khăng khăng cho rằng tôi lén giấu đi, cố tình giả vờ đáng thương để ăn chực của họ. Để chứng minh sự trong sạch của mình, tôi đã dùng quỹ lớp đặt bốn mươi suất gà rán và trà sữa cho cả lớp, mời cả lớp trưởng, bác quản lý ký túc xá và shipper cùng canh chừng.