Năm Thẩm Hoài An ngoại tình nhiều nhất, tôi mắc chứng sợ vi khuẩn. Mỗi tối, tôi đều phải dùng miếng cọ xoong chà xát khắp cơ thể anh ta, rồi ngâm trong nước khử trùng nồng độ cao. Để trả th/ù tôi, anh ta đẩy nhanh tốc độ thay phụ nữ, trên sơ mi lúc nào cũng có những vết son không bao giờ giặt sạch được. Chúng tôi như những kẻ đi/ên dày vò lẫn nhau suốt tám năm, nhưng chẳng ai chịu ly hôn. Bạn thân Hứa Nguyện không đành lòng nhìn cảnh đó nên đã tìm thầy làm bùa yêu cho tôi. Chỉ cần Thẩm Hoài An làm tổn thương tôi, anh ta sẽ phải chịu nỗi đ/au như rút gân l/ột da. Anh ta không còn qua đêm ngoài đường, trên người cũng không còn mùi nước hoa lạ. Dù chỉ ra ngoài đổ rác cũng phải báo cáo với tôi. Tôi cứ ngỡ, cuộc hôn nhân này vẫn còn c/ứu vãn được. Để bày tỏ lòng biết ơn, tôi đã tác hợp cho Hứa Nguyện và anh trai tôi, người mà cô ấy thầm thương tr/ộm nhớ. Ngày phát hiện mình mang th/ai, tôi hớn hở về nhà định thông báo tin vui này cho Thẩm Hoài An. Nhưng lại vô tình bắt gặp cảnh Thẩm Hoài An đang đ/è Hứa Nguyện vào tường cưỡng hôn. "Tám năm rồi, sống chung dưới một mái nhà mà không được đụng vào em, lại còn phải nhìn em thân mật với người đàn ông khác, em muốn ép anh đến ch*t sao."