Tôi làm người xoa dịu cho thú nhân công tước bốn năm nay, tất cả mọi người, bao gồm cả tôi, đều tưởng rằng việc công khai thân phận bạn đời chỉ là vấn đề thời gian. Nhưng thực tế, mỗi khi anh ấy xòe đuôi, tôi chỉ có thể đứng ngoài cửa mà hát. Tôi muốn chạm vào lông đuôi của anh ấy, anh ấy liền nghiêng người né tránh: “Tay con người nóng quá, đừng chạm vào tôi.” Thế nhưng mỗi lần trước khi livestream, anh ấy lại gọi tôi vào phòng cách âm, bắt tôi hát đến khi anh ấy không còn r/un r/ẩy nữa. Hôm nay, người phụ trách nhãn hàng nhét vào tay tôi ba ngàn tệ phí xoa dịu. “Thầy Đường vất vả rồi, thầy Quý đã đăng ký bạn đời công khai tuyên truyền với Tô Kiều, tối nay ống kính nhiều, cô nhớ đi lối dành cho nhân viên.” Tôi đẩy phong bao lại, hôm sau ký hợp đồng với Sầm Dã, một thú nhân báo đen vừa giải ngũ từ đội c/ứu hộ. Nhân viên đăng ký theo chân đến tận nhà để nhập địa chỉ cho Sầm Dã, tiện miệng hỏi Quý Văn Linh: “Quyền hạn của người thuê cũ bây giờ có hủy luôn không?” Quý Văn Linh chằm chằm nhìn cái đuôi đen dài của Sầm Dã đang vắt trên lưng ghế của tôi. Chiếc cúp Kim Vũ trong tay anh ấy, “bộp” một tiếng rơi xuống đất.