Sau khi tỉnh dậy từ vụ t/ai n/ạn xe hơi, tôi trở thành người vô hình trong chính gia đình mình. Một con robot tự xưng là hệ thống nói với tôi rằng tôi đã ch*t trong vụ t/ai n/ạn đó. Vì là cái ch*t bất thường, tôi được cho nửa năm để ở lại bên cạnh gia đình. Thế nhưng, trong suốt ba tháng tiếp theo, tôi trơ mắt nhìn đứa con gái giả mạo – kẻ thủ á/c – chiếm đoạt tình yêu của cha mẹ. Tôi lại trơ mắt nhìn cô ta cư/ớp đi vị hôn phu của mình. Vào ngày hôn lễ, Lục Diệc Châu lần đầu tiên phá lệ đi thẳng về phía tôi. “Vãn Du, em ngẩn người ra đó làm gì?” Tôi trợn trừng mắt, lùi lại vài bước. “Anh… anh nhìn thấy em sao?” “Không chỉ bây giờ, ba tháng qua, ngày nào tôi cũng nhìn thấy em.” “Vậy hệ thống… cũng là giả sao?” Lục Diệc Châu mỉm cười thản nhiên tiếp lời: “Hệ thống gì cơ?” “Ba tháng nay, tất cả chúng tôi đều đang diễn kịch với em.” Để trút gi/ận cho Thẩm Ninh, họ vậy mà lại giả vờ không nhìn thấy tôi suốt bấy lâu nay. Nhưng chuyện không nhìn thấy là giả, còn hệ thống thì lại là thật.