Tại Kỳ Sơn, Cao Hùng, Quách Tố Mai, một thợ làm mẫu tại xưởng may 53 tuổi, đã bị yêu cầu dùng hai chiếc máy kh//âu cũ để trừ vào tiền trợ cấp thôi việc khi nhà máy đóng cửa. Bà không chấp nhận việc n/ợ lương và trợ cấp bị biến tướng thành một ân huệ khởi nghiệp, thay vào đó, bà tìm đến sự tư vấn lao động để đòi lại quyền lợi theo đúng pháp luật, sau đó dùng giá thị trường để m/ua lại thiết bị cùng số vải tồn kho. Khi chuẩn bị mở tiệm sửa quần áo tại khu chợ cũ ở Kỳ Sơn, bà đã tìm gặp lại Tăng Lệ Khanh, Ngô Mỹ Châu và Thái Thục Phân, những người mà trước đây bà từng ép giá gia công. Bà thẳng thắn thừa nhận rằng vì muốn giữ vững vị trí quản lý, bà đã đẩy chi phí của nhà máy lên vai những thợ may gia đình yếu thế hơn mình. Bốn người họ cùng góp vốn công khai bằng giờ công, kỹ thuật và máy móc, bắt đầu kinh doanh từ việc sửa quần áo, may đồng phục cho đến sửa chữa mái che nắng cho khu chợ. Tố Mai cũng phát hiện ra rằng con trai bà, Quách Tử An, phản đối việc bà khởi nghiệp không phải vì coi thường bà, mà là vì cậu từng dùng số tiền dành dụm thuê nhà để trả n/ợ cho khoản v/ay m/ua hàng tập thể tại nhà máy của mẹ, nên cậu sợ mẹ lại tiếp tục đổ nguồn lực gia đình vào những công việc không rõ ràng. Khi những trận mưa lớn làm rá/ch mái che của khu chợ, Tố Mai từ chối việc sửa chữa miễn phí mà đưa ra phương án báo giá theo khu vực, tạm dừng kinh doanh để đảm bảo an toàn và cùng nhau m/ua sắm vật liệu. Sau một năm hợp tác, dù thu nhập vẫn thấp hơn mức lương cũ, Tố Mai đã chuyển đến một căn nhà thuê nhỏ hơn, trả dần khoản n/ợ cho con trai hàng tháng, đồng thời đảm bảo tên tuổi và tiền công của mỗi người thợ may đều được ghi rõ trên từng đơn hàng, hoàn thành chặng đường thứ hai đầy tự trọng dù phải đá/nh đổi bằng chi phí của tuổi trung niên.