Đính hôn ba năm, Văn Nghiễn Hoài thay tôi chăm sóc người cha liệt giường, cũng thay tôi gánh vác mọi lời đàm tiếu. Vậy mà tôi lại khăng khăng cho rằng anh ta nhăm nhe gia sản, ngay trong lễ đính hôn, tôi đã tự tay tháo chiếc nhẫn của anh xuống. Anh chỉ ôn tồn nói: "Đừng thấy áy náy, vốn dĩ anh cũng không xứng với em." Nửa năm sau, công ty nhà tôi phá sản, tiền th/uốc men của cha cũng bị c/ắt đ/ứt. Người đàn ông từng bị tôi đuổi khỏi nhà năm nào, nay lại m/ua lại căn nhà cuối cùng của gia đình tôi. Lúc đặt bút ký tên, anh đẩy chìa khóa về phía tôi: "Ở lại đây đi, tiền thuê nhà cứ dùng cả đời còn lại của em mà trả dần."