Ta là kẻ vô dụng duy nhất trong ba ngàn đệ tử của Côn Lôn. Linh căn tạp nham, tu vi trăm năm không tiến thêm một tấc. Thế nhưng, đệ nhất Tiên tôn của tam giới là Trầm Uyên lại chọn ta làm đệ tử duy nhất. Người dùng tiên cốt đúc linh mạch cho ta, thay ta đỡ thiên kiếp, thậm chí khi ta độ tình kiếp, người đã tự mình nhập mộng, trở thành người trong kiếp nạn của ta. Ba ngàn năm. Ta đã tưởng rằng sau khi phi thăng có thể cùng người song tu trường sinh. Cho đến đêm trước ngày phi thăng, ta xông vào cấm địa của người. Trong mật thất không có công pháp bí tịch, chỉ có một tòa tế đàn. Trên đó khắc tên ta, ngày sinh của ta, và từng khoảnh khắc trái tim ta rung động. Ta lật tìm khắp cổ tịch. H/iến t/ế đạo – nuôi dưỡng một vật tế dồn hết tâm can tình cảm cho thuật giả, để lấy đó tế thiên. Sự dịu dàng suốt ba ngàn năm, chỉ là đang nuôi dưỡng một vật tế đạt chuẩn. Ta không chạy trốn. Ngày đại lễ phi thăng, ta mỉm cười bước về phía tế đàn. Nhưng khoảnh khắc rơi xuống vực sâu, thứ vỡ vụn không phải là h/ồn phách của ta. Mà là tiên cốt của người. Những cái tên trên tế đàn đều biến mất. Thay vào đó là hai chữ – Trầm Uyên.