Để chữa b/ệnh khó lựa chọn, vợ tôi là Hứa Tri Vi đã dùng cách rút thăm để quyết định xem cô ấy sẽ ở bên tôi hay bên thanh mai trúc mã Giang Tự. Quẻ ngắn là tôi, quẻ dài là anh ta. Mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới, ngày lễ, thậm chí là sinh nhật tôi, lần nào cô ấy cũng 'vô tình' rút trúng quẻ dài. 'Không còn cách nào khác, anh xui xẻo quá, em đành phải đi cùng A Tự thôi.' Tôi đã từng khóc lóc, làm ầm ĩ, thậm chí đứng trên sân thượng c/ầu x/in cô ấy ở lại, nhưng cô ấy chỉ m/ắng tôi là kẻ đi/ên. Về sau, cô ấy dứt khoát không nghe điện thoại, cũng chẳng thèm về nhà nữa. Mãi đến khi Giang Tự bám được vào một gia tộc hào môn danh giá rồi chặn liên lạc với cô ấy ngay đêm trước lễ đính hôn, Hứa Tri Vi mới chọn cách quay về với gia đình. Cô ấy tự tay vứt bỏ ống rút thăm, giặt giũ nấu nướng, trở thành người vợ hiền được mọi người hết lời khen ngợi. Vào ngày sinh nhật tôi, cô ấy bày biện cả một bàn tiệc, quỳ một chân xuống giúp tôi thay giày. 'Trước đây là em hồ đồ, sau này mỗi dịp sinh nhật, em đều sẽ ở bên anh.' Tôi lấy ống rút thăm ra, mỉm cười nhìn cô ấy: 'Năm nay, anh cũng mắc phải chứng khó lựa chọn rồi.'