Ngày thánh chỉ hòa thân được đưa đến phủ họ Đường, tôi đang ngồi xổm trước vại sen, bận rộn chọn vợ mới cho con rùa già mà cha tôi đã nuôi suốt hai mươi năm. Nội thị cao giọng đọc: "Đích nữ nhà họ Đường là Đường Vãn Hòa, hiền thục đoan trang, nay ban hôn cho Túc Vương Lục Thừa Dã, ba ngày sau cử hành hôn lễ." Cha tôi quỳ thẳng tắp, mẹ tôi mặt c/ắt không còn giọt m/áu, hai người anh trai thì suýt chút nữa cạy nát cả kẽ gạch. Tôi cúi đầu nhìn cái mai rùa, thầm nhướng mày trong lòng. 【Xong đời, kiệu hoa của phủ Túc Vương vừa vào cửa, nhà họ Đường sẽ bị mang ra làm vật tế thần để lấp lỗ hổng trong vụ án lương thực c/ứu trợ.】 Cả nhà đồng loạt quay phắt đầu lại. Tôi: 【??? Trên mặt tôi có chữ à?】