Một giờ sáng, tôi đến sân bay đón vị hôn phu đi công tác về, phát hiện chiếc khánh ngọc bình an tôi treo trong xe đã bị đổi thành một con gấu dâu màu hồng. Chu Dữ Xuyên nói, đó là thứ anh ta m/ua lúc rảnh rỗi. Tôi nhìn dòng chữ nguệch ngoạc phía sau món đồ treo: "Anh Xuyên phải vui vẻ mỗi ngày". Anh ta bảo tôi đa nghi, rồi tấp xe vào lề, chỉ vào cửa xe bảo tôi cút xuống. Tôi tháo dây an toàn, giơ chân đ/á anh ta xuống vệ đường, rồi ngồi vào ghế lái đóng cửa xe lại. Anh ta đ/ập cửa kính, mặt mày tái mét: "Trình Kiến Vi, cô dám bỏ mặc tôi trên cầu vượt sao?" Tôi hạ kính cửa sổ xuống một nửa, ném con gấu dâu ra ngoài, mỉm cười với anh ta: "Để con gấu dâu của anh bầu bạn với anh nhé!"