Vào ngày kỷ niệm ba năm yêu nhau, vị hôn phu Tô Úc Xuyên đã đem tôi thế chấp cho người anh em thân thiết nhất của anh ta với cái giá chỉ bằng một chai rư/ợu vang. Tôi khóc lóc chất vấn anh ta tại sao lại s/ỉ nh/ục tôi như vậy. Anh ta chỉ cười một cách thờ ơ: "Làm người thì phải giữ lời, tôi cá cược thua Doanh Doanh, nên đành phải chấp nhận thua cuộc thôi." "Em yên tâm đi, chỉ là diễn kịch thôi mà. Tạ Vọng Chi mắc chứng sợ phụ nữ trầm trọng, cho dù em có cởi sạch nằm trong lòng hắn, hắn cũng chẳng buồn đụng vào em đâu." "Hắn là anh em tốt nhất của tôi, đã hứa giúp tôi thì chắc chắn sẽ giữ lời." Nhớ lại vẻ mặt đầy tự tin và chắc chắn đó của anh ta, tôi vừa rơi lệ vừa cười đầy mỉa mai. Tạ Vọng Chi mắc chứng sợ phụ nữ, vậy thì kẻ đang mượn hơi men mà hôn tôi lúc này là ai đây?