Năm sáu tuổi, tôi và em gái song sinh bị mắc kẹt trong đám ch/áy. Lính c/ứu hỏa đã c/ứu được tôi, nhưng con bé thì mãi mãi nằm lại bên trong. Kể từ ngày đó, mẹ đinh ninh rằng chính tôi đã cư/ớp đi cơ hội sống sót của em gái. Sinh nhật bảy tuổi, mẹ đem những món quà tôi nhận được ch/ôn trước m/ộ em: "Nó chẳng có gì cả, con dựa vào đâu mà nhận quà?" Sinh nhật mười hai tuổi, tôi giành giải nhất cuộc thi vẽ toàn thành phố. Mẹ lại gấp tấm bằng khen thành tiền vàng rồi đ/ốt hết cho em: "Nó còn chẳng có cơ hội lớn lên, con dựa vào đâu mà cầm giải thưởng về khoe khoang?" Sinh nhật mười sáu tuổi, tôi lén đăng ký vào trại huấn luyện c/ứu hỏa, muốn chứng minh rằng mình cũng có thể c/ứu người. Mẹ xông thẳng vào sân tập, gi/ật lấy huy hiệu trên tay tôi rồi ném vào thùng rác: "Đến em ruột mình còn không c/ứu được, con còn xứng đáng mặc bộ đồ đó sao?" Ngày tròn mười tám tuổi, tôi nhận được giấy báo trúng tuyển của Học viện C/ứu hộ C/ứu hỏa. Mẹ c/ắt vụn tờ giấy báo thành những dải nhỏ, nhét vào khe đ/á bên cạnh bia m/ộ của em: "Con dẫm lên mạng sống của nó để lớn lên, bây giờ còn muốn dùng cái ch*t của nó để đổi lấy một tương lai xán lạn sao?"