Tôi vốn có phản xạ chậm hơn người thường nửa nhịp. Ngay cả khi nhìn thấy vị nữ tổng tài mặt lạnh trên chuyên mục tài chính của tivi, người có gương mặt y hệt vợ mình, tôi cũng phải ngẩn người mất một hồi lâu mới nhận ra đó chính là vợ mình thật. Giây tiếp theo, hàng loạt bình luận bảy sắc cầu vồng đột nhiên hiện ra trước mắt tôi. 【Ái chà! Nam phụ vô liêm sỉ Tô Nghiên cuối cùng cũng xuất hiện để làm trò rồi à? Mang con đi ăn vạ Lục tổng của chúng tôi, có còn mặt mũi không vậy?】【Hai triệu tiền bồi thường đã cầm rồi mà còn dám đến bám hơi, chắc là đi/ên cuồ/ng muốn dựa hơi con để đổi đời rồi nhỉ?】【Hóng cảnh anh Uy x/é x/ác gã nam phụ ăn bám này, nam nữ chính mãi đỉnh!】 Tôi chớp chớp mắt, ngẩn ngơ mất nửa phút mới xâu chuỗi được logic. Hóa ra tôi đang ở trong một cuốn sách, là gã nam phụ đ/ộc á/c xui xẻo sinh ra chỉ để làm nền cho nam nữ chính. Vợ tôi, Lục Tuyết, chính là nữ chính tuyệt đối của cuốn sách này, cô ấy ra ngoài m/ua đồ ăn dặm cho trẻ nhỏ, đi một mạch rồi không bao giờ quay về nữa.