Bạch Mạn Mạn, kẻ có thế lực chống lưng, đột ngột gi/ật đ/ứt dây chuyền micro của tôi: "Đồ x/ấu xí bị hủy dung, nếu anh ấy nhìn thấy gương mặt nát bươm của cô, anh ấy sẽ phong sát cô ngay lập tức." "Cút về phía sau mà hát cho chuẩn đi, đừng làm bẩn mắt anh ấy." Người hâm m/ộ trong phòng livestream cũng đi/ên cuồ/ng nhục mạ tôi khi tôi vô tình lọt vào khung hình: "Trời nóng thế này mà còn quấn kín mít như cái bánh chưng, nhìn là biết loại quái vật gh/ê t/ởm không dám lộ mặt rồi!" Tôi chạm tay lên vết s/ẹo mờ trên mặt. Đang do dự không biết có nên vì tiền viện phí của bà mà thỏa hiệp hát thay hay không, thì điện thoại đột nhiên nhận được ba tin nhắn từ Cố Từ: 【Bà đã được chuyển vào phòng chăm sóc đặc biệt, nỗi lo của cô đã được giải quyết.】【Dưới ánh đèn sân khấu của đêm chung kết, tôi đợi cô tự mình bước ra.】【Ba năm tiền lãi này, tôi sẽ thay cô đi đòi lại.】Tôi chỉ sững người trong một giây rồi tắt micro dự phòng, sau đó từ từ tháo chiếc khẩu trang đã đeo suốt 3 năm qua: "Không cần nữa." "Dù sao thì một khi gương mặt này của tôi lộ ra, cô ngay cả tư cách xách giày cho tôi cũng không có."