Nước hồ lạnh buốt tràn vào cổ họng, hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là gương mặt vặn vẹo của Hứa Thư Lan đang đứng trên bờ. Cô ta túm tóc nhấn đầu tôi xuống nước, móng tay cào rá/ch da khiến m/áu chảy dài trên trán. "Nếu không phải tại mày lo chuyện bao đồng đi tìm tao, thì tao đã sớm cao chạy xa bay cùng ông chủ Triệu rồi!" "Sao tao có thể phải gả cho cái tên tàn phế Cố Ngật kia chứ? Hứa Thư D/ao, mày ch*t cũng là đáng đời!" Sau khi ch*t, linh h/ồn tôi không tan biến, tận mắt chứng kiến Cố Ngật chữa khỏi chân, trở lại quân đội và trở thành đại tá trẻ tuổi nhất. Cho đến một ngày, ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối. "Đồ ranh con! Còn giả vờ ngủ à? Có tin tao lấy chổi quất mày không!" Giọng nói chói tai của mẹ kế n/ổ tung bên tai tôi. Tôi bừng tỉnh mở mắt, nhìn quanh bốn phía. Bức tường đất, tờ báo cũ, chiếc ca tráng men sứt mẻ. "Nói mau! Chị mày đã chạy theo ông chủ Triệu từ phương Nam tới rồi! Ngày mai nhà họ Cố đến đón dâu, mày phải thay chị mày gả qua đó!"