Con trai ta, Diệp Thừa Chương, đã mất tích nhiều năm. Việc đầu tiên nó làm khi trở về kinh thành, chính là bắt vợ cả phải dâng trà cho một người đàn bà khác. Nó nói người phụ nữ đó đã c/ứu mạng nó, lại còn sinh cho nó một đứa con trai. Quý Nam Chi không khóc. Nàng quỳ xuống trước mặt ta: 'Thưa mẹ, con nguyện nhường lại vị trí chính thất.' Khách khứa đầy sảnh ai nấy đều khen nàng hiền thục. Thế nhưng, ta lại ném chén trà xuống dưới chân Diệp Thừa Chương. 'Con trai ta đã ch*t từ lâu rồi.' 'Còn ngươi, ngươi là ai?'