Ai cũng bảo tôi tìm được người bạn trai như Thẩm Tri Yến là phúc phận của mình. Thế nhưng trong lòng tôi lại dâng lên một nỗi đắng cay nhàn nhạt. Thẩm Tri Yến quả thực là người cầu tiến, cầu tiến đến mức từ chối vô số lần tôi gợi ý chuyện kết hôn. Anh nói: "Hiện tại quá bận rộn, sự nghiệp là ưu tiên hàng đầu." Anh cũng quả thực là người tốt bụng, tốt đến mức chăm sóc tận tình cho cô bạn gái cũ vừa về nước. Anh nói: "Năm đó vì học cao học mà tôi chia tay Tiểu Lạc, để cô ấy một mình ra nước ngoài, những năm qua cô ấy sống không tốt, tôi nên bù đắp cho cô ấy." Anh muốn bù đắp cho cô ấy, nên khi nghe tin cô ấy về nước không nơi nương tựa, anh đã để cô ấy dọn vào nhà chúng tôi. "Tiểu Lạc không có người thân bạn bè gì ở trong nước, thuê nhà cần có thời gian, dù sao nhà chúng ta vẫn còn một phòng khách, cứ để cô ấy ở lại tạm thời một thời gian." Anh muốn bù đắp cho cô ấy, nên khi tôi vừa xuất viện vì sốt đã bắt tôi làm món sườn xào chua ngọt mà cô ấy thích. "Tiểu Lạc nói bao năm ở nước ngoài nhớ nhất chính là món này, anh biết em làm món này ngon nhất, làm cho cô ấy nếm thử đi."